Category:

Bóng Đá & Cuộc Sống

Chuyện về bữa tối đặc biệt giữa Rooney và Tyson
Wayne Rooney vừa bất ngờ đăng lên Instagram bức ảnh đen trắng chụp cùng huyền thoại quyền Anh Mike Tyson cách đây 15 năm. “Gã hói” không chú thích gì, nhưng NHM vẫn biết được câu chuyện đằng sau bức ảnh đó qua lời kể của Joe Egan, đối tác cũ của Tyson.
Chuyện về bữa tối đặc biệt giữa Rooney và Tyson

Bữa tối bí mật

Vào giữa thập niên 2000, Wayne Rooney khi đó là ngôi sao đang lên của bóng đá Anh, còn Mike Tyson thì dĩ nhiên là một huyền thoại quyền Anh. 2 con người tưởng như 2 đường thẳng song song này lại gặp nhau ở khá nhiều khía cạnh trong cuộc sống: Cùng đam mê đấm bốc, cùng gặp chút vấn đề trong việc kiểm soát cảm xúc và hành vi ở nơi công cộng, cùng gặp khủng hoảng khi phải ứng xử với sự nổi tiếng ập tới.

Mike “thép” nhìn thấy ở chàng trai kém mình 19 tuổi những vấn đề mà ông từng gặp phải thời thanh niên trai trẻ. Và ông quyết định sẽ hẹn gặp Rooney nhân dịp sang Anh công tác. Mike Tyson chưa kể với bất kỳ ai buổi hẹn đặc biệt với Rooney. Nhưng đối tác cũ của ông, Joe Egan thì biết rất rõ. Vì ông cũng có mặt ở Manchester vào ngày Tyson mời đàn em ăn tối. Bữa tối đó cách đây 15 năm.

Joe Egan kể lại: “Toàn đội Man United đã đặt bàn ăn tại một nhà hàng để cùng ăn uống sau một trận sân khách. Mike Tyson biết về bữa ăn đó và quyết định tới để gặp riêng Rooney. Đáng tiếc, chiếc xe bus chở toàn đội Man United gặp tắc đường nghiêm trọng nên không thể tới nhà hàng”.

Rooney và Tyson vui mừng khi gặp nhau cách đây 15 nămRooney và Tyson vui mừng khi gặp nhau cách đây 15 năm

“Trong quán ăn khi đó có một nhân viên của đại bản doanh Carrington, và ở một bàn ăn gần đó, Mike Tyson nhận ra vợ của Rooney, Coleen đang ngồi chờ cùng gia đình cô ấy. Mike đã chuẩn bị khá nhiều điều để nói với Rooney, nhưng do không thể gặp được Rooney, anh ấy quyết định nhờ em rể của Rooney truyền đạt lại. Mike khá nuối tiếc vì Rooney không thể tới”.

Thế nhưng nếu Rooney không thể tới gặp Tyson thì làm sao có bức ảnh anh vừa đăng hôm kia. “Rooney không tới nhưng tôi vẫn có thể thu xếp một buổi gặp gỡ giữa 2 nhân vật nổi tiếng này. Tôi hẹn Rooney tại nhà hàng Lounge Ten vào buổi tối cùng ngày rồi thông báo cho Mike. Đó là nhà hàng rất nổi tiếng ở Manchester, thường xuyên đón tiếp những ngôi sao hạng A trong giới showbiz Anh. Vì vậy, cuộc hẹn giữa Mike và Rooney gần như không ai biết”, Joe Egan kể thêm.

Vì sao Tyson muốn gặp Rooney?

Rooney có mặt đúng giờ và Mike Tyson đã ở đó. Họ dùng bữa tối trong một không gian rộng lớn nhưng chỉ có khoảng 100 khách, toàn người nổi tiếng. “Cả Rooney và Tyson đều rất vui mừng khi gặp nhau. Với Rooney, Tyson là một trong những thần tượng thời thơ ấu của cậu ta. Rooney từng chơi đấm bốc nên dĩ nhiên là cậu ấy rất hâm mộ Tyson. Còn Mike thì ngưỡng mộ tài năng của Rooney”.

2 con người nổi tiếng này đã nói với nhau những gì? Theo Egan, Mike muốn gặp Rooney đơn giản chỉ để truyền đạt kinh nghiệm. Mike kể về những va vấp trong cuộc đời, những cạm bẫy khi trở thành người nổi tiếng, cách để tránh sa ngã trong ánh hào quang.

Bản thân Mike Tyson cũng từng nổi tiếng rất sớm. Khi mới 20 tuổi 4 tháng 22 ngày, Mike Tyson đã giành đai vô địch quyền Anh hạng nặng và trở thành tay đấm trẻ nhất trong lịch sử vào thời điểm đó sở hữu đai vô địch danh giá này. Nhưng Mike đã không xử lý tốt cuộc khủng hoảng của một người nổi tiếng. Năm 1992, ở tuổi 26, ông dính vào cáo buộc hiếp dâm và bị kết án 6 năm tù.

Wayne Rooney (phải) từng tập đấm bốc và rất hâm mộ Mike TysonWayne Rooney (phải) từng tập đấm bốc và rất hâm mộ Mike Tyson

Cuộc sống tù tội khi đang ở trên đỉnh vinh quang giúp Mike Tyson ngộ ra nhiều điều và có lẽ ông nhìn thấy ở chàng trai trẻ người Anh sự chật vật tương tự như bản thân thời trai trẻ, ông quyết định hẹn gặp Rooney đơn giản chỉ để hướng dẫn hậu bối tránh đi vào vết xe ông từng đi qua.

Cả Rooney và Mike Tyson đều không nhắc gì đến bữa tối bí mật đó cho đến khi cựu huyền thoại Man United bất ngờ đăng bức ảnh chụp chung với Mike Tyson. Rooney đã khép lại sự nghiệp thi đấu khá an toàn và giờ đang là HLV trưởng Derby. Phải chăng nhờ những lời gan ruột của Mike Tyson mà Rooney đã tránh khỏi những cạm bẫy cuộc đời để hạ cánh an toàn?

Mike Tyson là fan của Peterborough?

Mike Tyson chưa từng thừa nhận bản thân hâm mộ một CLB bóng đá nào. Tuy nhiên, ông từng một lần xuất hiện để dự khán trận đấu giữa Peterborough và West Ham vào năm 2010. Tyson mặc áo thi đấu của Peterborough, trên lưng in dòng chữ Tyson kèm theo số 1. Màn xuất hiện của Mike Tyson vẫn được lịch sử Peterborough thường xuyên nhắc lại, bên cạnh việc họ có một fan nổi tiếng khác là ca sĩ Aston Merrygold.

Sinh tồn bằng đấm bốc
Cách đây 2 năm, Wayne Rooney từng tâm sự, anh tập đấm bốc khi còn rất ít tuổi và dùng chính môn thể thao tay trái này để nuôi dưỡng đam mê đá bóng, đồng thời cũng để sinh tồn. “Boxing giúp những đứa trẻ thoát khỏi rắc rối trên đường phố. Boxing cũng giúp bạn tuân thủ kỷ luật tốt hơn”, Rooney nói. Thời mới đá bóng, Rooney sử dụng sức mạnh từ chính boxing để đối đầu những hậu vệ cao lớn.

0 comment
0 FacebookTwitterPinterestEmail
Những ông chủ lập dị ở bóng đá Anh (kỳ 1): Vincent Tan nhân sinh quan về việc ăn chay
“Tập sống chay tịnh là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời tôi”, Vincent Tan luôn nói điều đó với những người xung quanh, và ông chưa bao giờ né tránh đề cập đến chuyện đó. Nhưng có một điều ít ai biết, đó là ông chủ đầy tai tiếng của Cardiff City lại từng làm giàu nhờ… những người ăn thịt.
Những ông chủ lập dị ở bóng đá Anh (kỳ 1): Vincent Tan nhân sinh quan về việc ăn chay

Giàu nhờ McDonald’s và Starbucks

Tháng 2 tới, Vincent Tan sẽ chính thức thổi nến đón sinh nhật tuổi 70. Ông sinh ra trong một gia đình người Hoa khá giả ở Malaysia, và từng nuôi mộng theo học ngành Luật ở New Zealand. Nhưng đúng lúc Vincent Tan định xuất ngoại thì công việc kinh doanh của bố ông đổ vỡ. Tan mộng trở thành du học sinh, cậu thanh niên Vincent ở lại quê nhà làm nhân viên ngân hàng.

Khoản thu nhập từ việc làm thuê giúp Vincent Tan dần lấn sân sang các công việc khác như cho vay tín dụng, kinh doanh thương mại và buôn bán bất động sản. Mọi công việc sinh lời đều được ông để mắt tới và quyết không bỏ lỡ. Cơ hội đổi đời thực sự đến với Vincent Tan vào một ngày đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, khi ông trúng thầu sở hữu toàn bộ chuỗi phân phối cửa hàng McDonald’s ở Malaysia.

Là một quốc gia có phần lớn người dân theo đạo Hồi, Malaysia gần như không tiêu thụ thịt lợn. Do đó, những sản phẩm từ thịt bò, thịt gà và cá sẽ bán chạy hơn những nơi khác. Tầm nhìn đi trước thời đại giúp Vincent Tan sớm nhận ra điều đó, và McDonald’s với thực đơn chủ yếu gồm bò và gà đã trở thành cỗ máy kiếm tiền vô hạn. Sau này ông còn thành công với những thương vụ trúng thầu tương tự cùng Starbucks và 7-Eleven.

“Ông ta là mẫu doanh nhân điển hình, người không từ mọi phương thức kiếm tiền nào giúp mua rẻ bán đắt”. Một nhà báo Malaysia từng quan sát Vincent Tan trong nhiều năm nhận xét như vậy. Lợi nhuận từ ngành bán lẻ nhờ phục vụ những người thích ăn thịt giúp ông có thêm tiền đầu tư vào lĩnh vực cờ bạc ở Malaysia. Tập đoàn Berjaya do ông làm chủ thực sự là mô hình kiểu mẫu ở lĩnh vực cờ bạc giải trí. Nhưng ở những năm tháng tuổi già, Vincent Tan lại muốn rũ bỏ bụi trần và tìm đến cửa Phật.

Ăn chay nhưng tâm không tịnh

Sâu thẳm trong tiềm thức, Vincent Tan hiểu những đồng tiền ông kiếm được không thể mang sang thế giới bên kia. Niềm tin vào luật nhân quả và thế giới tâm linh khiến ông quyết định làm từ thiện ngày một nhiều hơn. Vincent Tan chính là người sáng lập ra quỹ từ thiện Vì Malaysia tốt hơn, nơi ông cung cấp các khoản vay không lãi suất và học bổng cho học sinh nghèo vượt khó. Đến năm 2017, ông tiếp tục khiến mọi người bất ngờ khi đóng góp tiền tỷ cho quỹ từ thiện của một tổ chức Phật giáo tại Đài Loan.

Cuộc gặp gỡ giữa Vincent Tan và thiền sư Cheng Yen, người sáng lập quỹ Phật giáo Tzu Chi hơn 10 năm trước đã thực sự khai sáng tâm tưởng của vị tỷ phú Malaysia. Ông chuyển sang ăn chay trường, thậm chí mang thực đơn chay vào những buổi tiệc chính thức. Đáng tiếc là lối sống mang màu sắc tâm linh của Vincent Tan dường như không phù hợp với số đông, đặc biệt khi ông sử dụng sức ảnh hưởng của mình để áp đặt nó lên CLB Cardiff City.

Năm 2010, Vincent Tan là 1 trong 2 cổ đông lớn mua lại CLB Cardiff City và giúp đội bóng này lên chơi ở Premier League. Quan niệm “số 8 phát tài” và “hồng phát may mắn” được ông đem vào đội bóng Xứ Wales. Vincent Tan yêu cầu đổi logo CLB từ chú chim xanh thành một con rồng màu đỏ. Hình ảnh mới lạ này lập tức thu hút sự chú ý của các doanh nghiệp châu Á muốn tài trợ cho đội bóng, nhưng người hâm mộ lại không nghĩ như vậy.

“Hãy trả lại biểu tượng truyền thống của CLB”, hàng ngàn CĐV Cardiff xuống đường phản đối logo và màu áo mới. Họ kiên quyết chống lại ông chủ châu Á nhằm lấy lại hình ảnh chú chim xanh trên ngực áo, và nỗ lực ấy đã thành công sau 2 năm. Ngày quyết định trả lại logo cũ cho CLB, Vincent Tan tuyên bố ông làm vậy vì được mẹ khuyên bảo “màu xanh là biểu tượng của hòa bình và hạnh phúc”. Đế chế bóng đá Vincent Tan giờ đã lan đến Mỹ, Bỉ và Nam Âu, nhưng thành tích của tất cả các CLB đều không gây chú ý được như ông chủ của nó.

“Xù” tiền vì cầu thủ gặp nạn

Tháng 1/2019, Emiliano Sala tử nạn trên chuyến bay từ Nantes đến Cardiff. Trên cương vị ông chủ, Vincent Tan yêu cầu BLĐ Cardiff không trả tiền chuyển nhượng cho thương vụ bất thành này. Phía Nantes kiên quyết không chấp nhận bởi đôi bên đã ký hợp đồng, vậy nên họ đưa nhau ra tòa.

Bị Sir Alex chê “không bình thường”

Trong cuốn tự truyện của mình, Sir Alex Ferguson nói ông từng khuyên Ole Gunnar Solskjaer từ chối công việc ở Cardiff City. Ông viết: “Ole có gọi điện cho tôi và bảo nhận được lời mời từ Cardiff. Tôi khuyên đừng gia nhập CLB đó, vì ông chủ đội bóng không bình thường chút nào. Đáng tiếc là Ole vẫn nghe tôi và cuối cùng cậu ấy chẳng làm được gì ở đó cả”.

0 comment
0 FacebookTwitterPinterestEmail
Những ông chủ lập dị ở bóng đá Anh (kỳ 2): Mohamed al-Fayed, người muốn biến Fulham thành... M.U
Nhắc tới Mohamed al-Fayed, không thể bỏ qua chi tiết tỷ phú người Ai Cập này từng tuyên bố muốn nâng tầm CLB Fulham sánh ngang Man United. Nhưng giữa tuyên bố và thực tế còn cách nhau quá xa…
Những ông chủ lập dị ở bóng đá Anh (kỳ 2): Mohamed al-Fayed, người muốn biến Fulham thành... M.U

Biến Fulham thành “M.U của miền Nam”

Sinh ra ở Alexandria, Ai Cập vào năm 1929, Mohamed al-Fayed sau đó chuyển đến Anh vào năm 1974. Ngoài vai trò một doanh nhân, Mohamed al-Fayed còn từng là cố vấn cho Quốc vương Brunei hồi 1966.

Tài sản của ông bắt đầu phình ra khi thôn tính khách sạn mang tính biểu tượng ở Paris, Ritz Paris vào năm 1979 và trung tâm thương mại Harrods ở London năm 1985. Tạp chí Forbes đã định giá tài sản của Mohamed al-Fayed vào khoảng 1,8 tỷ USD. Qua đây, ông trở thành một trong những nhà tài phiệt máu mặt tại Anh trong những năm 1990 ở thế kỷ trước.

Cái tên Mohamed al-Fayed tiếp tục được nhắc tới nhiều hơn khi ông mua lại CLB Fulham đang trên bờ vực phá sản với mức giá bèo bọt 6,25 triệu bảng. Theo  Michael Cole từng làm giám đốc của Fulham, việc sở hữu một câu lạc bộ cũng “chỉ giống như sở hữu một chiếc du thuyền đối với cá nhân Mohamed al-Fayed”.

Ngay sau khi trở thành chủ sở hữu Fulham, Mohamed al-Fayed đã gây choáng váng qua tuyên bố sẽ biến Fulham thành “Man United của miền Nam” và hứa hẹn sẽ vô địch Premier League chỉ trong vòng 5 năm. “Chúng tôi muốn trở thành một trong những câu lạc bộ lớn nhất và tốt nhất của châu Âu, sánh ngang với Manchester United và Barcelona. Với ý chí của các cầu thủ và sự đầu tư bài bản, không có lý do gì mà điều đó không thể xảy ra”, Mohamed al-Fayed đã tuyên bố.

Mohamed al-Fayed  từng cặp kè với những minh tinh màn bạc Mohamed al-Fayed từng cặp kè với những minh tinh màn bạc

Những lời ông nói đã khiến các fan Fulham mừng húm trước viễn cảnh đội bóng phía Tây London rồi đây sẽ trở thành thế lực hùng cường. Tính ra, trong suốt thời gian nắm giữ Fulham từ năm 1997 đến năm 2013, Mohamed đã đổ vào đây số tiền 200 triệu bảng. Nhưng rốt cuộc Fulham thì vẫn là Fulham, một CLB lên xuống hạng liên tục.

Trăng hoa có tiếng

Các fan Fulham giờ đã quên đi những lời hứa hão huyền của Mohamed al-Fayed. Thay vào đó, họ nhớ tới ông vì… chứng hoang tưởng. “Mohamed al-Fayed sống trong nỗi sợ hãi bị đầu độc. Chúng tôi thực sự khổ sở mỗi khi Mohamed đòi thay đổi thực đơn, thậm chí là đổi nhà hàng”, Michael Cole nhắc lại. Một sự vụ mà Cole nhớ mãi là Mohamed al-Fayed từng đòi uống trà liên tục để duy trì sự tỉnh táo trong chuyến công cán dài ngày. Cole cũng phải uống cùng. Hậu quả là ông đã mất ngủ cả mấy đêm sau đó.

Cựu chủ sở hữu Fulham còn gây ồn ào bởi những điều tiếng ở chốn hậu trường. Về mặt danh chính ngôn thuận, Mohamed al-Fayed kết hôn với hai phụ nữ là Samira Khashoggi (1954-1956) và Heini Wathen (1885 đến nay). Ngoài con trai Dodi có với Samira, Mohamed đã có 4 người con khác: Jasmine, Karim, Camilla và Omar với Heini. Đáng nói, Dodi và công nương Diana đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe hơi tại Paris vào năm 1997. Đây được coi là bi kịch của gia đình Mohamed.

Ngoài hai người vợ cưới hỏi đàng hoàng, tỷ phú người Ai Cập còn có cả tá nhân tình với đủ cả diễn viên, người mẫu. Năm 2013, ông đã bị cáo buộc cưỡng hiếp một cô gái 22 tuổi sau cuộc phỏng vấn xin việc. Theo nạn nhân, cô bị tấn công tại căn hộ cao cấp của Mohamed al-Fayed. Mặc dù vậy sự việc sau đó đã chìm xuồng với lý do là không đủ chứng cớ cần thiết. Cũng chính ông còn vướng vào không ít vụ lùm xùm từ những cáo buộc quấy rối tình dục đưa lại trong thời gian dài.

Xin nhập quốc tịch Anh không thành
Mohamed al-Fayed đã từng đã hai lần xin nhập quốc tịch Anh mà không được do nhiều nguyên nhân. Đáng nói, ông cũng từng khoe khoang về việc có quan hệ rất tốt với với các chính trị gia cũng như hoàng gia Anh.

Dựng tượng Michael Jackson
Trước trận đấu với Blackpool vào ngày 3 tháng 4 năm 2011, Mohamed al-Fayed đã cho dựng bức tượng vua nhạc Pop, Michael Jackson bên ngoài sân Craven Cottage. Không ít fan Fulham khi đó từng phản đối ra mặt vì cho rằng chúng chẳng hề ăn nhập gì với nhau.

0 comment
0 FacebookTwitterPinterestEmail
Những ông chủ lập dị của bóng đá Anh (kỳ 3): George Reynolds những trò lố kinh điển
Cố tỷ phú người Anh, George Reynolds nổi tiếng với tư cách ông chủ CLB Darlington vì những phát ngôn, hành động lập dị và những rắc rối liên quan đến pháp luật, dù đội bóng ông điều hành chỉ là một CLB tí hon.
Những ông chủ lập dị của bóng đá Anh (kỳ 3): George Reynolds những trò lố kinh điển

Những trò lố của George Reynolds

Darlington hoàn toàn vô danh cho đến khi được George Reynolds mua lại vào năm 1999 bằng cách xoá khoản nợ 5 triệu bảng. Ở thời điểm đó, CLB này đang chơi ở giải hạng Tư (League Two ngày nay) – hạng đấu chuyên nghiệp thấp nhất của nước Anh.

George Reynolds chịu ảnh hưởng của Mohamed al-Fayed, người vực dậy Fulham từ đống tro tàn và trở thành một CLB mang về lợi nhuận. Vị triệu phú người Anh gây tranh cãi ngay từ những ngày đầu tiếp quản Darlington khi tuyên bố: “Mohamed al-Fayed nói rằng tôi mắc chứng khó đọc, chậm phát triển trí tuệ, mù chữ, nhưng đó đều là những phẩm chất cần có để trở thành chủ tịch một CLB bóng đá”

Giống như các ông chủ khác, Reynolds luôn hứa hẹn cao xa. Ông tuyên bố sẽ đưa Darlington thăng hạng Premier League bất chấp tiềm lực nhỏ bé và cơ sở vật chất tồi tàn của CLB này. Bản thân Reynolds cũng không phải tỷ phú giàu nứt đố đổ vách ở Anh. Theo thống kê của Sunday Times, tổng tài sản của Reynolds chỉ rơi vào khoảng 260 triệu bảng, đứng thứ 112 trong danh sách những người giàu nhất Vương quốc Anh vào năm 1999.

Đó không phải con số nhỏ bé, nhưng một phần trong đó đến từ những tài sản hiện hữu của Reynolds thay vì tiền mặt. Sau khi phất lên, Reynolds luôn phô trương bằng cách mua biệt thự và các sa sỉ phẩm. Ông sở hữu một lâu đài tại Witton-le-Wear, một ngôi nhà ở London bên cạnh Mel C của Spice Girl, một biệt thự ở Marbella, một chiếc du thuyền, một chiếc máy bay phản lực, hàng chục chiếc siêu xe, trong đó có hai chiếc Rolls Roys mang biển số GR4 và GR5.

Trong 4 năm rưỡi làm chủ Darlington, Reynolds thậm chí không thể giúp CLB này thoát khỏi giải hạng Tư. Thay vào đó, ông chỉ giúp Darlington trở nên nổi tiếng với những trò lố không giống ai. Vị triệu phú này từng mời Sky Sports đến sân Feetham để khoe… 6.000 con giun đất, điều ông tự hào là “một khái niệm thoát nước mang tính cách mạng cho sân cỏ bóng đá Anh”. Tuy nhiên, đống giun đất đó trở thành bữa ăn của những con mòng biển gần đó. Để đánh trống lảng với phóng viên,  Reynolds tiếp tục diễn trò khi cười ha hả nói: “Tôi trông cậu quen lằm. Hình như chúng ta ngồi tù với nhau rồi phải không?”

Không những vậy, Reynolds còn tự hào là vị chủ tịch đầu tiên và có lẽ là duy nhất nghe trộm phòng thay đồ để mặc cả với cầu thủ. Sau khi rời Darlington, Reynolds tiết lộ: “Khi một cầu thủ đến tìm tôi để đòi tăng lương lên 35.000 bảng, tôi đã biết trước điều đó vì đặt máy nghe trộm họ. Tôi lập tức phủ đầu rằng, nếu cậu ta muốn tôi trả 35.000 bảng thì chọc mù mắt tôi luôn đi. 25.000 bảng là con số đẹp nhất cho cả hai bên. Sau cùng, cậu ta sẽ rời phòng của tôi với mức lương 25.000 bảng và nghĩ rằng tôi là kẻ khó chơi”.

Xây dựng sân vận động… ma

Trong lúc cao hứng hứa hẹn đưa Darlington thăng hạng Premier League, Reynolds đã thông qua dự án xây dựng một sân vận động mới có sức chứa 25.000 chỗ ngồi với tổng chi phí 25 triệu bảng. Đây là dự án cực kỳ viển vông của Reynolds, bởi lẽ Darlington chỉ đón trung bình 4.000 khán giả trong suốt mùa giải trước đó.

Tên sân vận động cũng rất hoành tráng: Đấu trường George Reynolds. Tuy nhiên, cũng như phong cách quản trị chộp giật và có phần khôn lỏi của mình, Reynolds đã biến sân vận động mới của Darlington trở thành trò lố lăng.

Vào mùa giải 2003/04, sân vận động George Reynolds chỉ đón chưa đầy 50% sức chứa trong ngày khánh thành với trận thua Kidderminster Harriers 0-2. Kết thúc mùa giải, sân đấu này chỉ đón trung bình 5.000 khán giả mỗi trận.

Tuyên bố của George Reynolds về một sân vận động hoành tráng và hiện đại nhất khu vực cũng chỉ là “chém gió”. Ngược lại, George Reynolds Arena là một sân vận động rẻ tiền, chật chội và gây khó chịu. Các hàng ghế trên khán đài san sát nhau như trên máy bay, và nó được xem là sân có chỗ để chân ít nhất nước Anh.

Reynolds cũng muốn biến bãi đỗ xe của sân vận động trở thành chợ mua bán ô tô cũ bên cạnh khu phức hợp ăn uống và kinh doanh đa dạng. Tuy nhiên, mong muốn đó của ông không bao giờ thành sự thật. Năm 2004, Darlington nộp đơn xin phá sản và trông khi Reynolds bị bắt vì tội rửa tiền. Sau đó, Reynolds bị kết án tù 3 năm và sống phần đời còn lại trong yên lặng. George Reynolds Arena trở thành sân vận động ma với một loạt bất cập và các khán đài luôn trống rỗng.

Bắt đầu bằng nghề đạo chích

George Reynolds sinh năm 1936 tại Sunderland và có tuổi thơ bất hạnh. Ông bị mẹ đưa đến trại lao động trẻ em Worcestershire và ra đời trong tình trạng mù chữ. Con đường sa ngã khiến Reynolds trở thành đạo chích. Ông liên tục vào tù ra tội cho đến khi gặp một vị linh mục vào năm 1976 và làm lại cuộc đời từ đó. Với tư duy nhanh nhạy, ông nhanh chóng trở thành doanh nhân giàu có bằng cách chuyên sản xuất nội thất bếp.

Từng mơ về Paul Gascoigne và Faustino Asprilla

George Reynolds từng cố gắng chiêu mộ các danh thủ hết thời về khoác áo Darlington, nhưng cá tính keo kiệt khiến các thương vụ này lập tức đổ bể. Không chỉ từ chối trả cho Paul Gascoigne mức lương 1.000 bảng mỗi tuần vào năm 2002, ông còn từ chối cung cấp cho danh thủ này… bánh mì kẹp thịt trong suất ăn hàng ngày. Tương tự như vậy, Asprilla cũng rời đi chỉ sau 1 lần đến sân vận động của Darlington tham quan.

0 comment
0 FacebookTwitterPinterestEmail
Ronaldinho và muôn kiểu ngồi tù của sao sân cỏ
Nhà tù dường như là một phần của cuộc sống đối với không ít ngôi sao sân cỏ. Cùng khám phá những lý do đủ kiểu khác nhau đưa lại khiến sao sân cỏ như Ronaldinho lâm vào cảnh tù tội mà chẳng hề một ai mong muốn.
Ronaldinho và muôn kiểu ngồi tù của sao sân cỏ

Ronaldinho
Một trong những cầu thủ tài năng nhất tại Brazil, Ronaldinho đã trở thành tâm điểm của vụ bê bối sử dụng hộ chiếu giả để nhập cảnh vào Paraguay vào năm 2020. May mắn thoát án phạt 5 năm tù sau khi bị buộc tội làm giả giấy tờ hộ chiếu, Ronaldinho và anh trai Roberto de Assis đã được giảm án xuống còn 6 tháng và nộp phạt tổng hợp 167.000 bảng. Với Ronaldinho, nhà vô địch World Cup 2002 đã có trải nghiệm cay đắng khi phải kỷ niệm sinh nhật lần thứ 40 của mình trong khuôn viên nhà tù tại Asuncion, Paraguay.

Adam Johnson
Adam Johnson, cựu cầu thủ của Man City và Sunderland, đã bị kết tội xâm hại tình dục trẻ em vào năm 2016. Johnson đã bị Sunderland sa thải sau khi anh ta bị phát hiện hại đời một nữ sinh 15 tuổi, người không được nêu tên vì lý do pháp lý. Năm 2019, Johnson được ra tù sau khi chấp hành một nửa bản án sáu năm tại nhà tù ở thành phố Leeds.

Tony Adams
Adams, cựu đội trưởng của Arsenal đã phải ngồi tù sau khi bị kết tội lái xe trong tình trạng say rượu vào năm 1990. Trải qua 57 ngày tại nhà tù Chelmsford, Adams tuyên bố rằng anh ta chẳng thu được gì từ trải nghiệm liên quan đến cuộc chiến với chứng nghiện rượu. “Nhà tù không dạy tôi bất cứ điều gì,” Adams nói, “Không có sự giáo dục nào về lý do tại sao tôi ở trong đó hoặc xung quanh căn bệnh của tôi”.

Ronaldinho từng bị bắt giam tại ParaguayRonaldinho từng bị bắt giam tại Paraguay

Joey Barton
Barton đã hai lần bị kết án vì tội bạo lực, vụ đầu tiên là khi anh ta tông xe vào một người đi bộ ở trung tâm thành phố Liverpool và phải ngồi tù 77 ngày. Tuy nhiên, trong thời gian thụ án năm 2008, Barton nhận án treo giò 4 tháng sau khi thừa nhận hành vi tấn công gây thương tích đối với người đồng đội cũ tại Man City, Ousmane Dabo.

Marlon King
Cựu tiền đạo của Birmingham và Wigan, Marlon King đã bị bỏ tù vào năm 2009 với án phạt 18 tháng sau khi bị kết tội quấy rối một phụ nữ và đánh gãy mũi nạn nhân. Đáng nói sự vụ xảy đến khi King đang ăn mừng vợ mang thai trong một quán bar ở London vào tháng 12 năm 2008. King trở lại tù lần thứ hai vào năm 2014 sau khi bị kết án 18 tháng vì tội lái xe nguy hiểm và bị tước bằng lái trong 3 năm.

Lee Hughes
Lee Hughes từng là tiền đạo ở Premier League khi khoác áo West Brom, tuy nhiên cuộc đời Hughes đã thay đổi trong một khoảnh khắc vào năm 2004. Chiếc xe Mercedes trị giá 100.000 bảng do anh điều khiển đã vào một chiếc xe khác, khiến hành khách trên xe kia thiệt mạng. Hughes đã khiến mọi sự nghiêm trọng hơn khi rời bỏ hiện trường và bỏ mặc nạn nhân sống chết ra sao. Anh ta bị kết án sáu năm tù và bị cấm lái xe trong 10 năm, và được ra tù vào năm 2010..

Ian Wright
Huyền thoại Arsenal, Ian Wright luôn thẳng thắn nói về quãng thời gian ngồi tù và nó đã thay đổi con người mình như thế nào. Cựu tiền đạo mới 19 tuổi khi đó đã bị phạt hai tuần ngồi tù  tại nhà tù Chelmsford vào năm 1982 do từ chối nộp phạt vì vi phạm lỗi lái xe. “Tôi đã nói rằng tôi sẽ không bao giờ đến một nơi như thế nữa”, Wright nói trước giới truyền thông, “Tôi biết tôi phải bắt đầu làm điều đúng đắn và không phạm phải sai lầm”.

Duncan Ferguson
Cựu sao Everton đã phải trả đắt vì tính khí nóng nảy của mình. Cái tên Ferguson gây xôn xao dư luận vào năm 1994, khi húc đầu hậu vệ John McStay của Raith Rovers. Mặc dù đây chỉ là một sự cố trên sân, nhưng Ferguson vẫn phải ngồi tù 3 tháng trong nhà tù Barlinnie theo phán quyết đưa ra từ tòa án tại Anh.

Rene Higuita
Đối với người hâm mộ bóng đá, Rene Higuita sẽ mãi mãi được biết đến với cú đá kiểu bọ cạp kỳ quái và đáng kinh ngạc. Song cũng chính thủ môn người Colombia từng phải ngồi tù vì dính líu tới một vụ bắt cóc có liên quan đến trùm ma túy Pablo Escobarvào năm 1993. Mặc dù Higuita chỉ có nhiệm vụ là giao tiền chuộc nhưng
Higuita đã bị tòa án phạt ngồi tù 7 tháng trong một nhà tù khét tiếng ở Bogota. Đây được coi là vết nhơ khó gột rửa trong hồ sơ của thủ môn người Colombia.

Jan Molby
Hậu vệ của Liverpool buộc phải nghỉ thi đấu 3 tháng trong mùa giải 1988-1989 do bị phạt tù vì lái xe trong tình trạng say rượu. Theo cáo trạng, Molby đã đâm xe bên ngoài hộp đêm ở Liverpool khi đang say rượu và bị cảnh sát Merseyside bắt quả tang. May mắn cho Molby là vẫn được The Kop thu nạp sau khi mãn hạn tù. Theo lời thừa nhận từ Molby, đây thực sự là bài học xương máu không chỉ cho mình mà còn với tất cả những cầu thủ khác.

0 comment
0 FacebookTwitterPinterestEmail